Showing posts with label truyen-online. Show all posts
Showing posts with label truyen-online. Show all posts

Thursday, June 6, 2013

Bến tình tuổi 30 (P.3)

Posted by babyturtleslovely at 9:07 PM 0 comments
Bến tình tuổi 30 (P.3)Nhật Lệ nhớ về người đàn ông cô đã từng trao trọn trái tim mình. Anh đẹp trai, tài giỏi, ân cần, chu đáo. Cô ngỡ tưởng mình là người hạnh phúc nhất thế gian... nhưng đến ngày người phụ nữ đó xuất hiện trước mặt cô. Cô đã không tin vào mắt mình. Cô đã bị phản bội. Phản bội một cách đau đớn khi kế hoạch chuẩn bị cho một đám cưới đã hoàn thành.

- Anh xin lỗi em. Cô ấy đã có bầu được bốn tháng. Anh không thể chối bỏ trách nhiệm của mình được. Mong em tha thứ.

Cô giáng một cái tát lên gương mặt người đàn ông cô đã từng yêu thương, tin tưởng. Cái tát lằn những vệt bỏng rát lên gương mặt anh và lằn rát vào trái tim cô. Những thề thốt yêu thương, gắn kết một đời, trong tích tắc, bay qua như một cơn gió thoảng. Bốn năm trôi qua, cô đã tha thứ cho anh, tha thứ cho những bồng bột trai trẻ nhưng cô lại không thể mở lối cho chính mình. Vết thương về một tình yêu bị phản bội trong cô vẫn chưa kín miệng. Cô sợ hãi, cô từ chối và hoang mang trong những bất trắc có thể xảy đến bất cứ lúc nào.

Bến tình 30 phần 2

Posted by babyturtleslovely at 9:05 PM 0 comments
Thang may  dừng, Nhật Lệ bước chân vào, khẽ cúi đầu thể hiện ý chào người đối diện. Người đàn ông trong đó đáp lại bằng một nụ cười:

- Trái đất thật là tròn.

Cô ngẩng cao đầu, bắt gặp gương mặt người quen đã sắc sảo đáp lại:

- Vì thế mới phải gặp lại những kẻ không ra gì!

Thang máy dừng. Hai người lên cùng tầng. Cô làm bộ xin mời:

- Lady first!

Gương mặt anh thoáng tối lại nhưng cũng rất nhanh, anh nghiêng mình, điềm đạm nở một nụ cười:

- Thank you!

Họ rẽ về hai hướng khác nhau, trong đầu cô bắt đầu tò mò về người đàn ông đó. Cô tự hỏi: “Người đàn ông này đến đây làm gì? Tại sao lúc nào gặp anh ta, mình cũng đều cảm thấy mất bình tĩnh thế này?”. Mất bình tĩnh vì một người đàn ông, cô cảm thấy tâm trạng mình có chút bực bội.

Ngập đầu trong đống tài liệu cho đến giữa trưa, cô mới cảm thấy rảnh rang hơn một chút. Cô nheo mắt nhìn ra phía cửa sổ. Mặt trời như một quả cầu lửa rừng rực thiêu đốt toàn thành phố. Nếu không phải phòng có điều hòa và lắp kính chắn sáng thì chắc ở cái tầng 11 này, tất cả đồ đạc đã nóng chảy ra hết rồi! Cô nới lỏng cổ áo sơ mi, tựa mình vào thành ghế, trong đầu xoay vòng với câu hỏi trưa nay ăn gì? Nắng nóng thế này, mọi đồ ăn thức uống đều không còn hấp dẫn nữa.

Nhật Lệ lơ đãng nhìn quanh. Nhưng cái nhìn của cô không thể lơ đãng thêm một chút nào nữa...

- Anh ấy thật quá nam tính, chỉ động tác uống cà phê đã đủ hút hồn rồi.

Một cô gái thốt lên, cả nhóm xì xầm bàn tán. Nhật Lệ bị đám đông đó thu hút. Cô tò mò đánh mắt về phía trung tâm của sự chú ý. Cô ngỡ ngàng. Chính là người đàn ông đó! Anh ta lịch lãm trong bộ vest đen. Dáng người cao lớn, thâm trầm, huyền bí. Gương mặt góc cạnh, đường nét rõ ràng. Rất đàn ông.

Nhận thấy dấu hiệu của sự quan tâm đến từ “sát thủ mặt lạnh”, Trang Nhung - cô bạn đồng nghiệp thân thiết nháy mắt.

-    Sếp mới đó, mày biết chưa. Đẹp trai hơn trên ảnh. Tao thấy cực kỳ phù hợp với mày. Bọn tao tìm hiểu rồi, vẫn còn chưa vợ. Mày thử xem.

Cô thấy lồng ngực mình như bị vỡ tung. Chẳng phải lúc rò rỉ hình ảnh về sếp mới, dù không cảm thấy dễ chịu lắm nhưng cô vẫn công nhận anh ta đẹp trai đó sao? Tại sao lúc gặp mặt ở thang máy, cô lại không nhận ra là anh ta chứ? Trước nay trí nhớ của cô đều không tệ thế mà!

Nhật Lệ giả vờ nhún vai điệu bộ không quan tâm. Cô với tay lấy cốc nước lọc trên bàn, nhấp một ngụm. Cô hi vọng cốc nước mát sẽ dịu đi những suy nghĩ rối rắm trong đầu, những cảm xúc trong lồng ngực. Có lẽ những bực dọc khi trông thấy người đàn ông đó đã làm trí não cô bị rối loạn.

Điện thoại bàn đổ chuông. Sếp mới yêu cầu cô đem tài liệu đến phòng. Cái giọng nam trầm ấy vừa lạ vừa quen, thật đáng ghét. Đúng là oan gia ngõ hẹp! Cô khẽ hít một hơi dài, ôm tập tài liệu sải bước về phía trước.

-     Mời vào!

-    Đây là tập tài liệu sếp yêu cầu.

Cô đặt chồng tài liệu xuống bàn. Ánh nhìn không rơi vào người đàn ông trước mặt mà rơi vào khoảng mông lung ở phía sau anh ta.

-    Sếp còn yêu cầu gì thêm nữa không ạ?

Bản thân cô cũng không ngờ mình lại to gan thốt ra với cấp trên bằng giọng điệu như vậy. Nhưng trong lòng cô như có điều gì đó hờn dỗi cần được dỡ bỏ. Với người đàn ông này, cô không cảm thấy sợ, chỉ thấy bực bội. Bực vì anh ta đã làm cô phải gồng mình lên hành xử như một con ngốc. Một bà cô ba mươi đang hành xử như một cô ngốc hai mươi! Thật quá mất mặt.
Bến tình tuổi 30 (P.2), Bạn trẻ - Cuộc sống, ben tinh tuoi 30, truyen dai ky, truyen hay, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, hanh phuc, yeu thuong, ban tre, bao phu nu, bao gia dinh

Người đàn ông đó dừng bút, ngẩng đầu lên nhìn cô. Cái nhìn của anh xoáy sâu vào mắt cô, khiến những luồng khí đang chạy trong người cô xô lại với nhau, đẩy lên họng, dồn dập, hoang mang.

-    Cô Nhật Lệ này, bình thường giọng cô lúc nào cũng lạnh lùng như thế à?

-    Nếu sếp không có việc gì cần nữa, tôi xin phép.

Cô xoay người bước thật nhanh ra phía cửa. Nếu bước không nhanh, rất có thể cô sẽ tức chết vì người đàn ông kia mất!

Chiếc giầy cao gót của cô gõ dồn dập từng nhịp trên sàn nhà. Hình ảnh người đàn ông kia cứ ngoan cố mắc lại trong đầu cô dù cô đã cố gắng xua đuổi. Cô không muốn bị để ý, cô không muốn gây ấn tượng, không muốn người ta cười mình hành xử như một con ngốc... nhưng cô đã trót làm thế mất rồi.

- Sếp mới mời phòng chúng ta đi ăn trưa đó. Tuyệt vời không? Đúng là mình có mắt nhìn người mà.

- Kiểu gì buổi họp chiều nay chúng ta chẳng phải có quà lại mặt. - Nhật Lệ thờ ơ dập tắt niềm vui sướng của cô bạn đồng nghiệp.

- Ừ thì sếp mới đương nhiên phải có quà rồi. Nhưng, tớ nghe nói sếp không thích khoa trương ồn ào. Nếu sếp là người như thế thì sáng nay đã rùm beng lên rồi chứ chẳng phải đợi giới thiệu vào chiều nay.

Nhật Lệ ừ hừ một tiếng trong cổ họng tỏ vẻ không muốn tranh cãi thêm về vấn đề này. Cô bạn liếc nhìn Nhật Lệ đầy nghi hoặc:

- Cậu hình như không có cảm tình với sếp?

- Không, tớ bình thường, chỉ là thay đổi một chút nên tớ cảm thấy chưa quen thôi. Tớ mệt, mọi người cứ đi ăn đi nhé.

Nhật Lệ ngả người lên chiếc ghế xoay, nhắm mắt lại. Cô cần một chút yên bình dẫu lý do chỉ là giả tạo.

- Ừ, vậy bọn tớ đi. Đừng hối hận nhá cô nương.

Khi căn phòng chỉ còn lại mỗi mình, Nhật Lệ mới mở mắt. Có lẽ phụ nữ ba mươi chưa chồng khó tính và khó hiểu thật. Đến bản thân cô cũng chẳng hiểu nổi mình muốn gì.

Dạ dày quặn lại vì đói. Cô nhấc điện thoại gọi một suất cơm hộp cho mình. Có thể cố lắm cô mới nuốt được những thứ khô khốc ấy vào miệng trong một ngày nắng nóng thế này. Nhưng điều đó vẫn còn dễ chịu hơn là phải nhìn thấy gương mặt của anh ta. Lý trí của cô mách bảo rằng: Cô phải tránh ra anh ta ra. Anh ta là một người đàn ông nguy hiểm.

Nhưng trái tim cô thì lại không như thế. Nó cứ run rẩy khi đứng trước mặt anh và điều khiển ánh mắt cô tìm kiếm dáng hình anh. Càng gần anh, cô lại càng thấy anh là mẫu người đàn ông lý tưởng. Mọi công việc được anh giải quyết rất gọn gàng. Cách anh đối xử với nhân viên không thể chê trách được điểm nào – ngoại trừ cách mà anh vẫn thường đối xử với cô. Cô đã từng bao lần vỗ trán khi đang làm việc lại bất chợt nghĩ đến anh. Cô tự lẩm nhẩm mắng bản thân “Mình bị điên rồi” khi trái tim cứ lỗi nhịp nghĩ về anh. Nhưng rốt cuộc, cô vẫn không ngăn được ánh mắt mình kiếm tìm anh...

Nhật Lệ gục đầu xuống bàn làm việc. Những đêm trắng với kế hoạch, dự án mới khiến cô không còn được tỉnh táo. Thêm vào nữa là hình ảnh Đăng Huy cứ xoay vòng trong đầu cô khiến cô càng mỏi mệt. Cô nhận ra mình đã yêu anh – nhưng không có cách nào đến gần anh được. Cái suy nghĩ tự ti về một cô gái muộn chồng đã được cô gói ghém, bọc lót bằng cái vỏ tự tin phớt đời bên ngoài nay đã bị anh bóc trần. Với anh, một bà cô ba mươi đã chằng chịt những vết sẹo trong tim như cô hoàn toàn không xứng đáng. Và chẳng phải trong lần gặp gỡ trước, anh cũng đã thể hiện là không thích cô đó rồi sao? Cô bị dày vò trong những thổn thức về anh mà không biết ngỏ cùng ai. Cô đã ngàn vạn lần mắng mình ngu ngốc khi ba mươi tuổi lại bắt đầu yêu đơn phương. Nhưng cảm xúc của trái tim, cô chỉ có thể trốn tránh nó bằng hành động bên ngoài, chứ không thể điều chỉnh nó.

Có những đêm nằm mơ cô gọi tên anh, để rồi giật mình tỉnh giấc giữa đêm dài trống rỗng, một mình gặm nhấm những vết thương lòng cũ kỹ. Người ta nói cô kén cá chọn canh. Phải, cô kén cá chọn canh thật. Cô không thể yêu được những người đàn ông nhiều tiền nhưng tình cảm lại nông cạn. Cô cũng không thể yêu được những anh chàng yêu thương điên cuồng nhưng ngoài yêu ra lại chẳng làm được gì. Những cuộc mai mối không kết quả làm cô thấy chán nản. Có những lúc cô định buông xuôi, nhắm mắt đưa chân kết hôn với một người đàn ông nào đó. Nhưng rồi cuối cùng, cô cũng nhận thấy rằng, đó là điều độc ác. Độc ác với người đàn ông đó, độc ác với chính cô. Và rồi cô lại tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm của riêng mình. Cô cứ kiếm hoài một người đàn ông hòa hợp với cô - dù là một chút. Cô không cần cảm giác yêu đương cuồng nhiệt. Bây giờ, cô chỉ cần một chút cảm tình đủ để có thể chung sống với nhau.

Vậy mà khi trái tim cô mở ra, thì xúc cảm chỉ lại từ riêng một phía.


Wednesday, June 5, 2013

Bến tình tuổi 30 (P.1)

Posted by babyturtleslovely at 2:17 AM 0 comments
Bến tình tuổi 30 (P.1)Nhật Lệ nhíu mày nhìn đống tài liệu trên bàn. Công việc càng lúc càng bận rộn. Cô thầm ước ao được quay trở lại những tháng ngày sinh viên vô tư lự với những đợt nghỉ hè dài ngày ngao du đây đó. Cô đã cảm thấy quá chán chường với những con số, những buổi họp hành liên miên, những thúc bách căng thẳng của cấp trên. Cô sắp ba mươi. Ba mươi tuổi, con người ta không còn trẻ trung, nhiệt tình tham công tiếc việc như thời mới hai năm nữa.

Sunday, May 19, 2013

Nụ hôn trong gió (P.4)

Posted by babyturtleslovely at 7:15 PM 0 comments
Nụ hôn trong gió (P.4)

Sau khi hỏi nhân viên bảo vệ của toà nhà, phải mất khoảng 20 phút tôi mới tìm được văn phòng của hãng phim đặt địa điểm trên tầng 48. Nhân viên lễ tân mời tôi vào phòng tiếp khách và bảo tôi ngồi đợi vì đạo diễn đang họp với diễn viên cùng đội làm phim. Tôi phải ngồi đợi khoảng 30 phút, uống hết một cốc nước lọc kèm thêm một cốc sinh tố mà cô nhân viên lễ tân mang ra vẫn chẳng thấy nhân vật chính người hẹn gặp tôi là ai. Tôi có phần hơi nản chí nhưng thôi, tôi chép miệng cố ngồi đợi xem sao. Dù chẳng nên cơm cháo gì thì cũng được ngồi điều hoà mát lạnh và sinh tố không mất tiền!

-    Xin chào! Cô đợi lâu chưa?

Tôi khẽ giật mình bỏ cốc sinh tố xuống khi có tiếng người. Đúng như những gì tôi dự đoán. Anh ta, kẻ đã nhạo báng tôi trong buổi học hôm qua, kẻ đã chê bai đủ thứ mặc dù  chỉ được đến lớp biên kịch theo tư cách khách mời. Tên đạo diễn đáng ghét, kẻ làm xấu mặt tôi với các học viên khác hôm nay lại đang tử tế trước mặt tôi. Ôi, đúng là nhiều khi người tốt kẻ tốt lẫn lộn không biết đường nào mà lần!

-    Cô ngạc nhiên không?- Anh ta hỏi.

-    Tôi phần nào đoán được khi nghe điện thoại. - Tôi tỏ vẻ lạnh lùng, nhấp ngụm nước trắng để cổ họng được thanh toát. Ngộ nhỡ anh ta có nhận xét hoặc bình phẩm, bêu xấu gì thì còn lấy sức mà chiến đấu.

-    Cô cũng thông minh đấy!

-    Tất nhiên, người thông minh chỉ nói chuyện với người thông minh thôi!

-    À, ra thế, tôi nên hiểu đây là một lời khen hay là một lời châm chọc nhỉ?

-    Tuỳ anh nghĩ thôi.

-    Thôi được rồi, không cãi nhau với cô nữa. Lý do mà tôi mời cô tới hôm nay là…

Tôi ngồi hai tiếng đồng hồ để bàn bạc cụ thể một cách nghiêm túc về công việc. Ban đầu tôi không thể nào tin được là mình đang ngồi chung bàn và nói chuyện tử tế với gã đạo diễn nửa mùa hâm dở này. Nhưng, đúng là khi làm việc anh ta rất nghiêm túc. Kịch bản của tôi là kịch bản thứ 4 được chọn, có nghĩa là 3 kịch bản xuất sắc trước đã được xem xét còn kịch bản của tôi được vớt vát chọn thêm cho một dự án mới. Tuy nhiên, anh ta muốn tôi chỉnh sửa vài thứ cũng như bàn thêm về các phân cảnh. Tôi phân bố chưa được phù hợp và vẫn còn nhiều thiếu sót. Anh chàng đạo diễn Hoàng Sơn này muốn tôi viết lại một vài chỗ để có được kịch bản hoàn hảo nhất.

Tôi quên béng vụ cãi vã hôm qua vì cách làm việc và sự thu hút khi Hoàng Sơn nói chuyện, quả thực anh ta rất có tài, những lỗ hổng và những chỗ chính tôi còn đang cảm thấy chưa được thuyết phục, anh ta đều tìm cách lấp chỗ trống đó cho tôi. Và tôi cũng học hỏi được nhiều thứ ngoài lề nữa mà đôi khi lý thuyết không có và không ai muốn dạy cho mình.

Chỉ có hai tiếng thôi nhưng tôi cảm thấy thời gian đó thật quý giá, Hoàng Sơn giao lại cho tôi một số việc, thêm deadline cần trả kịch bản hoàn chỉnh và một số kiến thức mà anh ta muốn tôi đến học hỏi ở phim trường. Bỗng dưng, Hoàng Sơn lại có lòng tốt như vậy khiến tôi chột dạ.

-    Đừng nghĩ rằng tôi đang cho không cô cái gì, hoặc quá dễ dàng. Tôi chỉ đang công việc của tôi thôi. Bộ phim của tôi, đứa con của tôi vì thế tôi muốn “nuôi dậy” nó. Cô hiểu chứ? Đừng nghĩ đây là lòng tốt!

Anh ta cho tôi ngay một tràng giáo huấn khiến mọi suy nghĩ vừa mới nhen nhóm lên đã bị dập tắt. Tôi gật đầu, đúng rồi, đây không phải là lòng tốt. Anh ta cũng không thể là người tốt và tôi phải coi mọi thứ mới bắt đầu chỉ là thử thách.

* * *
Nụ hôn trong gió (P.4), Bạn trẻ - Cuộc sống, Nu hon trong gio, gia dinh, bao gia dinh, giadinh, hanh phuc gia dinh, doc bao gia dinh, phunu, phu nu, bao phu nu, doc bao phu nu, tinh yeu, tinh yeu gioi tinh, truyen tinh yeu, chuyen tinh yeu, truyen ngan tinh yeu, tam su, 9x, bao,vn


Nhầm lẫn

Tôi ngày ngày cày với đống kịch bản được giao làm lại, thậm chí tôi còn không ló mặt ra khỏi phòng, khác với kiểu hàng ngày nhảy nhót của tôi. Mẹ đi qua đi lại ngó nghiêng xem tôi đang làm gì. Tất nhiên là tôi giấu mít rồi, bưng bít chuyện tôi đi học lớp bên kịch bởi mẹ sẽ cho đó là những trò nhí nhố mà tôi sẽ chỉ thích được hôm nay, rồi ngày mai sẽ chán. Mẹ rất quý Minh, mỗi khi anh đến nhà, bà tỏ ra tin tưởng khi đứa con gái chẳng bao giờ lớn của mình có một người yêu đĩnh đạc như vậy ở bên. Nhưng bà và Minh khá giống nhau, họ thường đánh giá thấp tôi, lúc nào cũng coi tôi như một đứa con nít.

Tôi bấm nút send khi đồng hồ chỉ đã 8h tối. Suốt mấy ngày, tôi bị Hoàng Sơn ám ảnh, tôi sợ hãi rằng nếu mình không làm tốt thì anh ta chắc sẽ rất sung sướng. Thở phào nhẹ nhõm khi mấy ngày chết dí trong phòng với đống hỗn độn do chính mình tạo ra. Tôi vui sướng biết nhường nào khi nhìn mọi thứ xong xuôi. Bật máy điện thoại lên, có 20 cuộc gọi nhỡ. Tôi nhớ ra rằng hôm nay là bữa tiệc tổ chức của DA Band- một nhóm nhạc mới nổi mà ban đầu tôi chính là kẻ truyền cảm hứng cho các thành viên. Nói thì hơi ngoa nhưng thực sự khi làm một vài hoạt động ở trường, tôi có mời DA Band. Lúc đó, họ mới chỉ thành lập được vài ngày, Vy cũng là thành viên hát chính của nhóm. Ngoài Vy ra thì những thành viên khác nhóm đều kém tôi 2 tuổi nên tôi được đà hay sai vặt linh tinh chúng. Tôi đã thật sự nhìn thấy tiềm năng ở những cô bé, cậu bé mới chập chững bước vào nghề đó. Vy không hoạt động thường xuyên được nên từ lúc nào, 5 thành viên của DA Band là Kun, Bibi, Minh Mz, Chi X6 đã coi tôi như người quản lý của nhóm. Sau khi tôi yêu Minh, tôi ít tham gia cùng DA Band hơn nhưng cả lũ vẫn hay nhí nhắng dụ tôi đến hoặc tham khảo ý kiến cá nhân đàn chị. Từ đó, tôi nghiễm nhiên trở thành một thành viên không thể thiếu và luôn là “chị Hai vi ai pi” mà cả nhóm yêu mến.

Tối nay DA Band biểu diễn ở Chip Bar debut MV đầu tay. Tôi tá hoả gập máy tính, đi thay quần áo và bắt taxi đến đó. Suýt chút nữa tôi đã bỏ lỡ một đêm hội ca nhạc đầy màu sắc cũng như có thể tận mắt chứng kiến những đứa em mình yêu quý giờ đã chững chạc trên sân khấu ra sao. May mà ông trời cũng thương tôi khi vừa hoàn thành kịch bản đã kịp thời gian đến đây. Có điều tôi vội vàng trang điểm nên trông đúng như… kiểu như vừa mới tô son trát phấn đúng theo nghĩa đen.

Chip Bar hôm nay được DA Band bao trọn, cả Bar khách lẻ đến được giảm giá nhân dịp MV đầu tay. Chủ của bar này tôi cũng biết, đó là anh họ của Vy, một người bướng bỉnh không chịu đi học để tiếp quản tài chính của gia đình mà quyết định mở bar, đầu tư vào DA Band. Anh ta là người cá tính và tôi thích điều đó. Nơi này dường như đã giúp tôi trở về cuộc sống đúng nghĩa. Đã lâu lắm rồi, tôi không tới đây cũng chỉ vì muốn giữ một hình tượng bạn gái sạch trong mắt Minh. Với Minh thì việc đến bar là việc chẳng hay ho gì và tôi nên dành thời gian đó cho những việc có ích hơn. Ví dụ như việc chăm chuốt để trở thành bạn gái “trong sáng không tì vết”  đi bên cạnh anh.

Tiếng nhạt chát chúa ầm ầm khiến tôi phấn khích, mọi giác quan của tôi như được đánh thức. Sau một thời gian không nghe bọn trẻ hát, tôi nhận thấy chúng đã trưởng thành và chuyên nghiệp hơn rất nhiều. Ôi, tôi nhớ những con người này, những thứ âm nhạc như thế này biết bao, tôi giống như một kẻ lâu năm trở về vậy.

Âm nhạc khiến cho chúng tôi dường như quên hết mọi quy tắc và khoảng cách giữa người với người. Sau màn biểu diễn rực lửa của DA Band, tôi tìm một góc phía sau để có thể nói chuyện. DA nhường sân khấu cho khách mời để tiếp tục chương trình sau ít phút nữa.

-    Chị đến bao giờ thế?- Kun quàng tay lên cổ tôi, cậu ấy cao lớn tới mức như ôm tôi trọn.

-    Ôi lâu không gặp chị rồi, nhớ chị quá! -  Chi X6 chạy đến ôm chầm lấy tôi.

-    Các em diễn hay lắm, chị không dám tin vào mắt mình nữa.- Tôi cười toe sung sướng.

-    Việc chị bỏ tụi em nên phải khác chứ, cả nhóm muốn chứng minh cho chị thấy chị sai lè khi bỏ DA mà chạy theo trai. Haha.- Bibi cười lém lỉnh, thằng bé ít tuổi nhất nhưng lại thích tuôn ra những câu nói già dặn.

-    ừa, chị biết lỗi rồi mà. -Tôi nắm lấy hai tay trước ngực tỏ vẻ hối hận.

-    Chị đứng đây nhé, bọn em lại tiếp đây. Đừng về sớm nhé tý đi ăn đêm với tụi em.

Tôi khẽ gật đầu để mấy đứa tiếp tục những màn biểu diễn tiếp theo. Tôi chọn một góc để có thể quan sát được từ phía xa. Gọi một chai Ken cho mình, tự nhâm nhi, tôi dường như đã quên mất vị bia và những thứ liên quan đến cồn. Đúng là mãi mãi vỏ bọc ngoan ngoãn không thể nào dựng lên hoặc gây dựng hình ảnh để gây chú ý hoặc níu chân một ai đó. Tôi nhâm nhi chai Ken và mơ hồ nhận ra rằng tôi đã lầm.


Nụ hôn trong gió (P.3)

Posted by babyturtleslovely at 7:14 PM 0 comments
Nụ hôn trong gió (P.3)

Tôi tóm tắt ý tưởng của mình cho cả lớp nghe, không khí xung quanh im ắng, tôi có cảm giác mình nghe rõ được từng vòng quay trên đầu mình như thế nào. Cô giáo khẽ gật đầu và mỉm cười khen ngợi. Tôi cũng nhận được sự tán dương từ phía các học viên khác. Bỗng có một tiếng nói từ phía dưới vọng lên.

-    Theo em, đây là một ý tưởng cũ rích và nhàm chán!

Cả lớp bỗng trở nên im lặng trước câu phản ứng của người đó. Tôi quay sang phải nhìn về phía có tiếng nói ấy. Một luồng ánh mắt sắc lạnh hướng về phía tôi.

-    Hãy chứng minh tại sao em thấy  nó “cũ rích” như em nói. Cô chủ nhiệm hướng chú ý về phía anh ta.

-    Câu chuyện này chẳng khác gì những câu chuyện ở các bộ phim Hàn Quốc mà chúng ta vẫn được xem. - Anh chàng cất cao giọng, một giọng nói lạnh lùng và ngạo nghễ.

-    Xin lỗi, nhưng đó mới chỉ là ý tưởng được trình bày miệng, còn đi vào chi tiết chắc anh chưa đọc nên đừng vội kết luận. - Tôi thẳng thắn đưa ra quan điểm của mình.

-    Tôi không biết chi tiết của cô như thế nào, nhưng nếu là ý tưởng, hãy làm mới nó dù nó là cũ rich đi chăng nữa.-  Anh ta có vẻ đắc ý khi nhận thấy phản công từ phía tôi.

-    Vậy theo anh cách tôi trình bày vừa rồi có gì không mới?- Tôi hỏi vặn lại.

-    Cái cách cô gây chú ý cho người khác thật tẻ nhạt.

-    Có thể tôi tẻ nhạt nhưng kịch bản của tôi thì không. Nếu anh đã đọc qua kịch bản đó thì hãy lớn miệng nhận xét, tôi hoàn toàn tiếp thu còn nếu anh cho rằng mới chỉ nghe qua tôi nói đã vội nhận xét cả kịch bản thì tôi nghĩ anh không có tư cách. - Tôi nói khá gay gắt.

-    Vậy cô nghĩ sao nếu như cô là biên kịch mà khi trình bày ý tưởng và  truyền tải cho diễn viên và đạo diễn cũng như cả ê kip làm phim ý đồ của cô khiến cho người khác buồn ngủ?

-    Anh…anh… - Tôi gần như nổi máu điên lến với cái thái độ rất chi là khó chịu của anh chàng tự dưng mọc đâu ra này.

-    Thôi được rồi, Hoàng Sơn, đây mới chỉ là bài tập đầu tiên thôi. - Cô chủ nhiệm xoa dịu không khí của cuộc đấu khẩu. Cả lớp có vẻ xôn xao, xì xào, tôi ngồi xuống và không gân cổ lên nữa. Quay mặt sang tôi thấy anh ta chẳng thèm nhìn xem thái độ của tôi như thế nào, anh ta rất chi là đắc ý.

-    Ôi, hóa ra đó là Hoàng Sơn, đạo diễn trẻ vừa được vinh danh tại liên hoan phim đó.

-    Ôi, sao anh ta lại có mặt ở đây nhỉ?

-    Cá tính quá!

Tôi nghe vài tiếng xì xào bàn tán của mọi người xung quanh. Hơi giật mình, tôi quay sang nhìn lại khuôn mặt và dáng dấp của anh ta. Đúng là đạo diễn Hoàng Sơn thật, tôi đã nhìn thấy mặt anh ta trên báo vào lần, nhưng trên báo có vẻ già dặn hơn ngoài đời. Tôi thấy anh ta mặt rất trẻ chứ không bụi bặm và nghệ sỹ như tấm hình tôi đã xem. Thì ra người học trò thành danh của cô chủ nhiệm vẫn ca tụng là anh ta đây, anh ta cũng xuất thân là dân ngoại đạo với điện ảnh. Càng bất ngờ hơn nữa khi anh ta học biên kịch sau đó mới đi làm đạo diễn. Đúng là kẻ lắm tài nhiều tật, nhưng cái thái độ trên báo khác hẳn thái độ ngang tàn ngạo nghễ như bây giờ. Ôi, anh ta đúng là kẻ kinh người!

Vậy mà trước kia tôi đã trầm trồ thán phục và ca tụng anh ta, lấy anh ta như một tấm gương để học tập cơ đấy.
Nụ hôn trong gió (P.3), Bạn trẻ - Cuộc sống, Nu hon trong gio, gia dinh, bao gia dinh, giadinh, hanh phuc gia dinh, doc bao gia dinh, phunu, phu nu, bao phu nu, doc bao phu nu, tinh yeu, tinh yeu gioi tinh, truyen tinh yeu, chuyen tinh yeu, truyen ngan tinh yeu, tam su, 9x, bao,vn


Tôi không mạnh mẽ như tôi vẫn tưởng... (Ảnh minh họa)

Anh chàng đạo diễn này vẫn tỏ ra đắc ý khi vừa làm tổn thương tôi, làm bẽ mặt tôi trước cô chủ nhiệm và các học viên khác. Những lời lẽ sắc bén, lạnh lùng của anh ta đánh trúng tôi, một kẻ non nớt và bỡ ngỡ chưa hề có một chút phòng vệ nào. Tôi bỗng thấy bàn tay mình run run lên, và cái cảm giác uất ức nghẹn cổ họng. Dù sao thì cũng là kịch bản đầu tiên của tôi khi tham gia khóa học, cô giáo còn chưa kịp nói gì thì anh ta đã hắt thẳng một xô nước vào mặt tôi rồi.

Cô chủ nhiệm can thiệp để việc cãi vã giữa hai người không trở nên căng thẳng. Cô cũng đưa ra những nhận xét mà tôi cảm thấy hợp tình hợp lý hơn. Tôi được khen ngợi trong cách viết, lối dẫn, nhưng đề tài hơi cũ và tôi chưa làm mới được nó. Thêm vào đó tôi lại quá tập trung vào nội tâm nhân vật, và dường như tôi chưa làm chủ được những điểm thắt nút, xung đột. Nhưng điều đáng khen ở đây mà cô muốn dành cho tôi là tôi như đang viết bằng cả trái tim mình. Một lời nhận xét mang đầy tính thuyết phục và tôi cũng dễ tiếp thu những hạn chế của mình hơn. Sau khi chăm chú và ghi chép lại những điều cô nói, tôi nghiệm ra được rất nhiều điều, và cả nhìn thấy mình đã sai sót ở đâu.

Cuối buổi học cô chủ nhiệm nói sẽ thông báo 3 kịch bản sẽ được chuyển qua cho đạo diễn Hoàng Sơn để dựng thành phim. Cô sẽ không thông báo ngay trên lớp mà đạo diễn sẽ tự liên lạc với biên kịch. Các học viên ai cũng hào hứng, hồi hộp xem mình có được chọn hay không. Tôi thì đã… bớt hào hứng đi phần nào sau khi bị tên đạo diễn kiêu ngạo kia chém cho tơi tả. Tôi xếp sách vở rồi ra về, cầm đống kịch bản mà mình đã nâng niu với bao đêm thức trắng để viết nhưng hiện giờ nó lại bị cho là cũ rích. Tôi hơi buồn và thất vọng về bản thân, hoá ra, từ trước tới giờ tôi đã quá tự tin vào chính mình. Có lẽ mọi người nói đúng, Minh cũng nói đúng, tôi nên tập trung vào những gì tôi đã được học ở trường hơn là những thứ tôi chỉ thích chứ không hề có căn bản.

Tôi ra cầu Long Biên hóng gió, dạo trước còn có Vy đi cùng nhưng từ hồi tôi và Minh yêu nhau, chúng tôi không đi cùng nhau nữa. Chỉ có Bơm là chỗ duy nhất không thay đổi, còn mọi thứ tôi gạt Minh ra và thay thế vào đó là Vy. Tôi vẫn thường cùng anh đứng bên thành cầu vào những buổi chiều cuối tuần hóng mát, tôi thích được bước lên trên bậc sát thành cầu và dang tay đón gió. Minh vẫn thường kéo tay tôi lại vì sợ trong một phút phấn khích tôi sẽ rơi tõm xuống mặt sông hiền hoà nhưng đầy nguy hiểm kia. Tôi phì cười vì nghĩ anh lo xa quá, tôi muốn đứng lên như thế và nói với anh rằng, tôi có thể làm chủ được bản thân mình.

Tôi đứng một mình đón ánh hoàng hôn về vội vã, những đôi uyên ương đi bên nhau hạnh phúc. Tôi nhẹ nhàng đi bộ từ đầu bên này cầu, cái cảm giác đơn độc này thật kỳ lạ, tôi không biết mình muốn gì, không biết mình nghĩ gì, chỉ thấy lòng mình chơi vơi. Tôi và Minh, mối quan hệ ấy đã chấm dứt, có phải do tôi quá vội vàng hay còn điều gì mà tôi không thể nào biết được hay không!

Tôi đi bộ hết từ đầu cầu bên này rồi vòng ngược trở lại, tôi đứng quay ngược lại phía ánh đèn hướng từ thành phố. Bóng tối khẽ len lỏi và in hằn thành những dải mênh mông buồn vô tận. Tôi đang buồn, hẳn thế rồi! Cầm kịch bản trên tay, tôi thấy hoang mang cực độ, thứ tôi đang theo đuổi liệu có phải là con đường đúng đắn không? Hay tôi đang đi sai đường?

Tôi bỗng nhớ vòng tay ấm áp của Minh. Tôi không mạnh mẽ như tôi vẫn tưởng. Thì ra cái cảm giác được anh bao bọc lại yên bình như thế! Ở bên Minh, anh luôn che chở cho tôi, anh luôn vạch sẵn mọi thứ và tôi chỉ việc làm theo. Tôi đã từng ngột ngạt với điều đó nhưng hoá ra, là người quyết định và tự làm theo ý mình chẳng hề đơn giản chút nào.

Nhìn đồng hồ đã 9h tối, tôi về nhà, leo lên giường đánh một giấc ngủ say. Mặc kệ quần áo vứt vương vãi trên sàn nhà và có thể sáng hôm sau mẹ sẽ đánh cho tôi vài cái vì cái tội bừa bãi. Tôi cần yên tĩnh. Tôi cần ngủ, chỉ ngủ mà thôi. Tôi cần được tĩnh tâm và không muốn phải nghĩ đến bất cứ điều gì nữa.

* **

Sáng chủ nhật, tôi dậy sớm hơn thường lệ vì có lẽ tối qua đã ngủ quá nhiều. Buổi sáng ra ban công đón không khí sớm mùa Thu cho tôi cảm giác dễ chịu. Điện thoại từ tối qua có tin nhắn, tôi mở ra, đó là một tin nhắn từ Vy:

“Tớ đi qua và nhìn thấy cậu đứng chơi vơi một mình ở đó, tự dưng thấy có lỗi với cậu rất nhiều…”

Tôi nhún vai khó hiểu, điều gì Vy làm có lỗi với tôi cơ chứ? Hay là việc cô ấy không ở bên tôi lúc ấy, hay lâu rồi chúng tôi không cùng nhau ngắm hoàng hôn?

“Tớ không sao, tối qua bỗng cần một chút cảm xúc nên mới đứng một mình ở đó. Lần sau đi, nhất định sẽ có cậu”.

Tôi nhắn lại như vậy cho Vy yên tâm, có lẽ có một đứa bạn dở dở ương ương ở bên cạnh và luôn gây phiền phức là điều quá khó khăn với cô ấy. Tôi không muốn mình phải làm gánh nặng của ai cả.

Tôi cũng chỉ ở nhà được qua bữa trưa ăn cùng gia đình rồi lại tót ra đường. Mẹ luôn than phiền rằng con gái nên học bếp núc và nên gần gũi bố mẹ để có thể học cách sắp xếp mọi thứ. Nhưng với tôi, cứ sểnh chân một cái là tôi lại lướt lơ ra ngoài, hết công to việc lớn ở trường ở lớp, các đoàn thể ban ngành các nhóm hội rồi lại đến những việc bé cỏn con của riêng mình. Tôi không thích hợp với việc chỉ ngồi một chỗ, vì trước đó, tôi đã thử làm theo lời mẹ nhưng tôi thấy đấy là điều nhạt nhẽo vô cùng...

Giữa cái nắng chang chang, tôi phi xe đến The HL Tower, cũng chỉ vì một cuộc điện thoại mà tôi không ngờ tới, đúng ra là tôi không hề nghĩ tới. Trợ lý của một đạo diễn nào đó, của một hãng phim nào đó mà tôi nghe câu được câu chăng hẹn tôi 1h30 phải có mặt để có vài công việc muốn trao đổi. Chẳng lẽ kịch bản của tôi lại được chọn ư? Đúng là… tôi không dám mơ nữa.

(Còn nữa)
Quỳnh Thy (Khampha.vn)

Friday, May 17, 2013

Nụ hôn trong gió (P.2)

Posted by babyturtleslovely at 12:00 AM 0 comments
Nụ hôn trong gió (P.2)Sáng chủ nhật, Vy hẹn tôi ở quán Bơm, cô gái này lúc nào cũng đúng giờ. Tôi đến đã thấy Vy ngồi đó từ bao giờ. Vy mặc váy trắng, áo khoác bò cá tính, tóc búi cao và trang điểm nhẹ nhàng.

Wednesday, May 15, 2013

Tình yêu và khoảng cách phần cuối

Posted by babyturtleslovely at 10:02 PM 0 comments
David hồi hộp đứng vẫy taxi. Nỗi nhớ Quyên Thảo khiến anh tạm rời khỏi nước Úc để quay về đây khi bé Jenna có những dấu hiệu tiến triển tốt. Anh muốn gặp Quyên Thảo, ngay lúc này. Anh biết, dù chạy trốn anh cũng không thể thoát khỏi tình cảm dành cho cô.

Khoảng cách tình yêu (P.cuối)Anh nhấn số gọi. Hồi hộp chờ đợi.

- Xin lỗi ai gọi đó? - Giọng Quyên Thảo vang lên đầu dây phía bên kia.

- Anh, David đây.

Tình yêu và khoảng cách phần 6

Posted by babyturtleslovely at 10:00 PM 0 comments
Khoảng cách tình yêu (P.6)Lệ Quyên ngồi ngắm chiếc cây xương rồng đặt gần bàn làm việc của chị gái. Mấy hôm nay, cô luôn thấy Quyên Thảo luôn chăm chút cho cây xương rồng này, dù nó chẳng cần phải chăm chút nhiều đến thế. Cô thấy mừng cho chị gái. Quyên Thảo đã không còn ủ rũ nhiều như lúc David mới ra đi. Cô hi vọng chị sớm tìm được hạnh phúc của đời mình. Nguyên Khánh là người tốt. Anh làm ơn, nhưng không bao giờ nghĩ đến chuyện nhận lại sự đáp trả. Anh đẹp, hài hước nhưng đáng tin cậy. Lệ Quyên tin rằng ở bên cạnh anh, chị gái mình sẽ sống trong một thế giới vui vẻ ít muộn phiền.

Tình yêu và khoảng cách phần 5

Posted by babyturtleslovely at 9:58 PM 0 comments
Khoảng cách tình yêu (P.5)- May là chị không mang theo tiền nhé, nhưng em tiếc con điện thoại của chị quá thể. Haizz... - Vinh ngọ ngoạy những ngón tay, khuôn mặt phởn phơ nhưng vẫn đầy tiếc rẻ.

Tình yêu và khoảng cách phần 4

Posted by babyturtleslovely at 9:53 PM 0 comments
Khoảng cách tình yêu (P.4)-    Này cô gái, đi giày vào, đôi bàn chân cô tấy đỏ rồi kìa! -Một giọng nói vang lên nhưng nàng không nghe thấy gì hết.

-    Này cô gái! - Người thanh niên đó vỗ nhẹ vào vai nàng.

-    Tôi nói cô đi đôi giày vào, chân cô đang tấy đỏ đó, cô không cảm nhận được gì sao?

Tình yêu và khoảng cách phần 3

Posted by babyturtleslovely at 8:56 PM 0 comments
Khoảng cách tình yêu (P.3)Quyên Thảo sắp xếp lại bàn làm việc của mình một cách ngay ngắn. Nàng đặt chậu xương rồng nhỏ lên trên bậu cửa sổ trước bàn làm việc. Nàng mỉm cười, rờ nhẹ lên một chiếc gai xương rồng. Loài xương rồng thật mạnh mẽ, có thể vươn lên trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt. Và nàng ước, mình cũng có thể mạnh mẽ giống như cây xương rồng kia.

Tình yêu và khoảng cách

Posted by babyturtleslovely at 8:53 PM 0 comments
Khoảng cách tình yêu (P.2)    Em gái em có vẻ không thích anh? - David vòng tay qua eo Quyên Thảo hỏi nhỏ. Nàng khẽ gạt tay anh ra.

-    Nó lo lắng cho em thôi mà.

Tình yêu và khoảng cách (Phần 1)

Posted by babyturtleslovely at 8:51 PM 1 comments
Khoảng cách tình yêu (P.1)Quyên Thảo đưa bàn tay lạnh cóng lên miệng thổi. Hơi ấm từ khuôn miệng xinh xắn phần nào làm dịu đi cái giá buốt của mùa đông. Nàng vòng lại chiếc khăn quàng cổ, xoa xoa hai tay rồi nhét lại tay vào túi áo. Cánh mũi nàng ửng đỏ, cổ họng có cảm giác hơi nhoi nhói nhưng nàng vẫn chưa muốn vào phòng.

Những nụ hôn trong gió (P.1)

Posted by babyturtleslovely at 8:46 PM 0 comments
Nụ hôn trong gió (P.1)Tình yêu là gì?

“Tóm lại, tình yêu là gì?”

Tôi giật mình tỉnh dậy vào một buổi sáng sớm chớm thu và trong đầu mình văng vẳng câu hỏi đó, lờ mờ nhận ra rằng, mình chính thức từ bây giờ sẽ trở thành kẻ độc thân. Như vậy có nghĩa là việc đổi relationship trên facebook là việc cần phải làm đầu tiên mà tôi nghĩ ra được. Thức dậy sau một đêm đầy nước mắt, hậu quả sau lời chia tay của Minh, người mà bây giờ chính thức không còn là người yêu của tôi nữa mà sẽ là “người yêu cũ”. Vậy đó, cái từ “cũ” đôi khi cũng chỉ cách nhau có vài tiếng đồng hồ kèm theo vài lời giải thích chẳng đầu chẳng cuối.

Monday, May 13, 2013

Hành trình tìm hạnh phúc của bướm đêm (Phần cuối)

Posted by babyturtleslovely at 12:57 AM 0 comments
Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc (P.cuối)Yến bước vào phòng ngủ của Uy Vũ và Lâm đã bị bỏ trống suốt gần nửa năm qua. Căn phòng được thiết kế khá đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi. Chiếc ga trải giường in hình những bông hoa tuyết đủ màu, giống như một vườn hoa lớn tỏa hương êm dịu. Bên cạnh là hai chiếc tủ nhỏ với vài ngăn kéo đã được khóa chặt.

Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc (Phần 12)

Posted by babyturtleslovely at 12:55 AM 0 comments
Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc (P.12)Yến vừa từ phòng sách đi ra, nước mắt nước mũi chảy dài. Nàng nhìn Yến bằng ánh mắt không biểu lộ cảm xúc. Uy Vũ nhìn nàng vẻ bối rối, anh không biết phải nói gì hơn ngoài sự im lặng. Yến cố tình lẩn tránh nàng, sáng nào cũng đi từ rất sớm và không ăn sáng ở nhà. Tối cũng phải nửa đêm mới về trong cơn say xỉn. Yến và nàng ngủ chung trong một phòng, mỗi người quay mặt về một hướng, rất nhẹ nhàng để không phải đụng mặt nhau.

Hành trình tìm hạnh phúc của bướm đêm(Phần 11)

Posted by babyturtleslovely at 12:50 AM 0 comments
Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc (P.11)Yến. chị ở đâu?”. Nàng quẩn quanh gọi tên Yến. Vóc dáng xiêu vẹo của nàng đổ ngả trên con đường về đêm. Trong bóng tối, dáng nàng mờ ảo như khói sương chập chờn chuyển động. Những vết thương đau đớn đang chết dần, chết lặng vẫn đang rỉ máu. Tiếng giày cao gót nện xuống mặt đường từng nhát theo hơi thở nặng nề hắt ra. Nước mắt nàng lăn mãi và gió đêm cứ từ từ hong khô hết cả. Lúc này, người đi lại thưa thớt, đường phố dưới ánh đèn điện càng trở lên tĩnh lặng, im ắng hơn.

Hành trình tìm hạnh phúc của bướm đêm(Phần 9)

Posted by babyturtleslovely at 12:46 AM 0 comments
Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc (P.9)Lâm vội vã ra mở cổng khi thấy bóng dáng của Yến trở về. Nàng sửng sốt nhìn chị, mồ hôi và phấn son lấm lem trên khuôn mặt, đầu tóc rối tung đến phờ phạc, tàn tã. Bóng dáng Yến đổ dài dưới chân trong nắng chiều, nàng thấy xót xa.

Hành trình tìm hạnh phúc của bướm đêm(Phần 8)

Posted by babyturtleslovely at 12:45 AM 0 comments
Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc (P.8)- Chị đã ngủ suốt bốn mươi tám giờ đồng hồ đấy. Chị làm em sợ!

-    Ừ. – Yến đáp lại cụt lủn rồi nhìn nàng, ánh mắt thể hiện sự cảm ơn và nhắn nhủ rằng, không cần phải tỏ ra lo lắng nhiều như thế. Cô kéo ghế ngồi xuống bàn, đôi mắt trống rỗng.

Hành trình tìm hạnh phúc của bướm đêm(Phân 7)

Posted by babyturtleslovely at 12:42 AM 0 comments
Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc (P.7)Sau khi kết thúc 6 của tập truyện dài kỳ "Bướm đêm và hành trình tìm hạnh phúc" được đông đảo độc giả đón nhận thì mới đây, Lâm Phương Lam đã quyết định viết những tiếp câu chuyện này. Trong 7 phần theo, cô nhấn mạnh đến những nỗi niềm, phận đời, mảnh đời của thân bướm đêm đang sống cuộc sống lay lắt, cô độc trong xã hội.

 

love forever! Copyright © 2011 Design by Ipietoon Blogger Template | web hosting