- Ừ. – Yến đáp lại cụt lủn rồi nhìn nàng, ánh mắt thể hiện sự cảm ơn và nhắn nhủ rằng, không cần phải tỏ ra lo lắng nhiều như thế. Cô kéo ghế ngồi xuống bàn, đôi mắt trống rỗng.
- Thôi được rồi. Bây giờ thì chị phải ăn sáng, sau đó hai chị em mình đi sắm sửa đồ đạc nhé.
Vừa nói, nàng vừa bưng tô phở nóng đến trước bàn ăn. Nàng ngồi đối diện, mở đôi mắt ráo hoảnh nhìn cô chị hai.
- Sao lại chỉ có một tô? Bộ mày vẫn có thói quen nhịn ăn sáng đấy à?
- Hì. Em ăn sáng rồi. Ngồi ngắm chị ăn, xem hai năm qua chị thay đổi những gì thôi.
- Chúa ơi, mày học đâu cái kiểu ăn nói ngọt như mía lùi vậy trời. Mà căn biệt thự này, chàng kia lạ kia, tất cả là sao vậy?
- Thì chị cứ ăn sáng đã nào. Lát nữa, chị em mình đi dạo và sắm đồ rồi nói chuyện nha.
- Thôi khỏi. – Yến gạt phắt và nuốt vội miếng phở. – Mày cứ làm như lần đầu tiên chị vào Sài Gòn vậy, mà phải kèm cặp từng chút một. Mày bận gì cứ làm đi, lên công ty gì gì đó mà giải quyết công chuyện. Chị đi một mình cũng được, cho khuây khỏa.
- Ý em không phải thế . Em tự biết sắp xếp công việc mà.
- Chị bảo mày cứ lên công ty mà giải quyết công việc đi. Người đi công tác xa thì phải có người ở lại mà quán xuyến công việc chứ? – Yến uống cạn ly nước lọc nhìn Lâm, đôi mắt nàng vẫn tròn xoe như vẻ đầy thắc mắc. – À, thực ra tối qua chị tỉnh giấc, nghe được cuộc nói chuyện của mày với Uy Vũ thôi. Mà đâu phải tại chị cố tình, tại bên phòng nói to quá mà. – Yến cười ranh mãnh. – Chị còn biết tỏng, vì sao mày không giữ lời hứa là đêm qua phải ngủ với chị nữa cơ. Ha ha.
Lâm cười ngượng, cúi mặt rồi lí nhí: “Em xin lỗi”.
- Thống nhất vậy nhé, chị muốn đi dạo một mình để tinh thần được thoải mái. Em giải quyết chuyện công ty. Có gì tối chị em mình nói chuyện sau.
Nói chưa dứt lời, Yến đã đẩy ghế đứng dậy khỏi bàn ăn. Bước chân cô thoăn thoắt đi lên lầu. Lâm lại thở dài, đầy lo lắng. Nàng gọi với giọng.
- Em gọi taxi luôn, chị chuẩn bị đồ đi nhé.
- Khỏi khỏi, mày cứ đi làm đi, mặc chị. Chị thích lúc nào thì đi lúc đấy, ngồi taxi cảm thấy nao nao trong người, khó chịu lắm.
- Có chuyện gì thì gọi cho em nhé. Em đi làm đây.
- Được rồi, chị chào cô. Đi đi.
Từ trên lầu bốn nhìn xuống, Lâm trong bộ đồ công sở giản dị mà sao sang trọng quá. Tài xế vừa thấy Lâm đi ra phía cổng, đã vội chạy ra mở sẵn cửa xe đợi cô. Trông nàng quý phái và hoàn mỹ, một hình ảnh khiến nhiều người phải ghen tỵ. Yến cong cớn đôi môi và lẩm bẩm: “Đừng có cố tỏ ra thương hại tao chứ Lâm. Tiền mày đang xài cũng là từ trai đưa cơ mà”. Cô nở nụ cười nhạt nhẽo rồi đốt điếu thuốc, trông khuôn mặt cô lúc này ma quái hơn bao giờ hết.
Cô ngồi lật giở những tờ báo lớn nhỏ để kiếm việc làm. Số tiền tiết kiệm trong tài khoản chẳng còn bao nhiêu, cô lại bật cười với ý nghĩ ngày xưa: “Phải kiếm thật nhiều tiền để khỏi phải ăn bám”. Nhưng thoáng trong đầu, những ý nghĩ mù mờ, u ám đã chen lấn và rộ lên cho cô một kế hoạch. Cô nhếch môi, cười khẩy, “Biết đâu những tháng ngày màu đen sắp hết rồi”.
Yến điện thoại cho một người bạn cũ. Cô ta nói cô là người sĩ diện và coi trọng bằng cấp, muốn làm giàu thì phải vứt bỏ cái mác đại học sang một bên. Nếu cô vẫn muốn là một nhân viên văn phòng, sếp nói gì làm nấy, thì còn lâu lắm mới có thể đổi đời, đi tay ga và ở nhà lầu cao được. Yến chợt lạnh sống lưng khi nghĩ về khoảng thời gian làm trong café-bar của ả Hai, cô chối thẳng thừng:
- Thôi, nếu là lại bước vào con đường cũ thì tao không có chịu làm đâu. Như thế là quá nhơ nhớp rồi.
- Cái con nhỏ này. Tao đã bảo mày làm gì đâu mà vội nhảy ngược lên thế. Lấy giấy bút ra ghi địa chỉ vào, lát tới gặp tao. Tao dám chắc là mày thích công việc này, làm nhiều ăn nhiều, lại được đi đây đi đó.
Yến ậm ừ ghi lại địa chỉ rồi vội thay đồ. Cô mặc chiếc quần jeans bó sát càng tôn thêm đôi chân dài thẳng tắp. Chiếc áo thun màu trắng khoét sâu phần cổ, càng làm cô thêm quyến rũ và cá tính hơn.
- Chị đã ngủ suốt bốn mươi tám giờ đồng hồ đấy. Chị làm em sợ!
- Ừ. – Yến đáp lại cụt lủn rồi nhìn nàng, ánh mắt thể hiện sự cảm ơn và nhắn nhủ rằng, không cần phải tỏ ra lo lắng nhiều như thế. Cô kéo ghế ngồi xuống bàn, đôi mắt trống rỗng.
- Thôi được rồi. Bây giờ thì chị phải ăn sáng, sau đó hai chị em mình đi sắm sửa đồ đạc nhé.
Vừa nói, nàng vừa bưng tô phở nóng đến trước bàn ăn. Nàng ngồi đối diện, mở đôi mắt ráo hoảnh nhìn cô chị hai.
- Sao lại chỉ có một tô? Bộ mày vẫn có thói quen nhịn ăn sáng đấy à?
- Hì. Em ăn sáng rồi. Ngồi ngắm chị ăn, xem hai năm qua chị thay đổi những gì thôi.
- Chúa ơi, mày học đâu cái kiểu ăn nói ngọt như mía lùi vậy trời. Mà căn biệt thự này, chàng kia lạ kia, tất cả là sao vậy?
- Thì chị cứ ăn sáng đã nào. Lát nữa, chị em mình đi dạo và sắm đồ rồi nói chuyện nha.
- Thôi khỏi. – Yến gạt phắt và nuốt vội miếng phở. – Mày cứ làm như lần đầu tiên chị vào Sài Gòn vậy, mà phải kèm cặp từng chút một. Mày bận gì cứ làm đi, lên công ty gì gì đó mà giải quyết công chuyện. Chị đi một mình cũng được, cho khuây khỏa.
- Ý em không phải thế . Em tự biết sắp xếp công việc mà.
- Chị bảo mày cứ lên công ty mà giải quyết công việc đi. Người đi công tác xa thì phải có người ở lại mà quán xuyến công việc chứ? – Yến uống cạn ly nước lọc nhìn Lâm, đôi mắt nàng vẫn tròn xoe như vẻ đầy thắc mắc. – À, thực ra tối qua chị tỉnh giấc, nghe được cuộc nói chuyện của mày với Uy Vũ thôi. Mà đâu phải tại chị cố tình, tại bên phòng nói to quá mà. – Yến cười ranh mãnh. – Chị còn biết tỏng, vì sao mày không giữ lời hứa là đêm qua phải ngủ với chị nữa cơ. Ha ha.
Lâm cười ngượng, cúi mặt rồi lí nhí: “Em xin lỗi”.
- Thống nhất vậy nhé, chị muốn đi dạo một mình để tinh thần được thoải mái. Em giải quyết chuyện công ty. Có gì tối chị em mình nói chuyện sau.
Nói chưa dứt lời, Yến đã đẩy ghế đứng dậy khỏi bàn ăn. Bước chân cô thoăn thoắt đi lên lầu. Lâm lại thở dài, đầy lo lắng. Nàng gọi với giọng.
- Em gọi taxi luôn, chị chuẩn bị đồ đi nhé.
- Khỏi khỏi, mày cứ đi làm đi, mặc chị. Chị thích lúc nào thì đi lúc đấy, ngồi taxi cảm thấy nao nao trong người, khó chịu lắm.
- Có chuyện gì thì gọi cho em nhé. Em đi làm đây.
- Được rồi, chị chào cô. Đi đi.
Từ trên lầu bốn nhìn xuống, Lâm trong bộ đồ công sở giản dị mà sao sang trọng quá. Tài xế vừa thấy Lâm đi ra phía cổng, đã vội chạy ra mở sẵn cửa xe đợi cô. Trông nàng quý phái và hoàn mỹ, một hình ảnh khiến nhiều người phải ghen tỵ. Yến cong cớn đôi môi và lẩm bẩm: “Đừng có cố tỏ ra thương hại tao chứ Lâm. Tiền mày đang xài cũng là từ trai đưa cơ mà”. Cô nở nụ cười nhạt nhẽo rồi đốt điếu thuốc, trông khuôn mặt cô lúc này ma quái hơn bao giờ hết.
Cô ngồi lật giở những tờ báo lớn nhỏ để kiếm việc làm. Số tiền tiết kiệm trong tài khoản chẳng còn bao nhiêu, cô lại bật cười với ý nghĩ ngày xưa: “Phải kiếm thật nhiều tiền để khỏi phải ăn bám”. Nhưng thoáng trong đầu, những ý nghĩ mù mờ, u ám đã chen lấn và rộ lên cho cô một kế hoạch. Cô nhếch môi, cười khẩy, “Biết đâu những tháng ngày màu đen sắp hết rồi”.
Yến điện thoại cho một người bạn cũ. Cô ta nói cô là người sĩ diện và coi trọng bằng cấp, muốn làm giàu thì phải vứt bỏ cái mác đại học sang một bên. Nếu cô vẫn muốn là một nhân viên văn phòng, sếp nói gì làm nấy, thì còn lâu lắm mới có thể đổi đời, đi tay ga và ở nhà lầu cao được. Yến chợt lạnh sống lưng khi nghĩ về khoảng thời gian làm trong café-bar của ả Hai, cô chối thẳng thừng:
- Thôi, nếu là lại bước vào con đường cũ thì tao không có chịu làm đâu. Như thế là quá nhơ nhớp rồi.
- Cái con nhỏ này. Tao đã bảo mày làm gì đâu mà vội nhảy ngược lên thế. Lấy giấy bút ra ghi địa chỉ vào, lát tới gặp tao. Tao dám chắc là mày thích công việc này, làm nhiều ăn nhiều, lại được đi đây đi đó.
Yến ậm ừ ghi lại địa chỉ rồi vội thay đồ. Cô mặc chiếc quần jeans bó sát càng tôn thêm đôi chân dài thẳng tắp. Chiếc áo thun màu trắng khoét sâu phần cổ, càng làm cô thêm quyến rũ và cá tính hơn.
Còn nữa các bạn nhé
0 comments:
Post a Comment