Thursday, October 4, 2012

Blog Radio 253: Khi anh thật gần bên em

Posted by babyturtleslovely at 11:51 PM

blog radio 253 khi anh thật gần bên em1. Tôi biết em có cảm tình với tôi bởi em hay đưa ống kính máy ảnh của mình về hướng tôi khi tôi không để ý, em hay làm như vô tình đi ngang qua sân bóng rổ mỗi khi tôi tập, đứng lại nhìn vài giây rồi đi, và bởi vì cái cách em tỏ thái độ với tôi, xã giao một cách chừng mực và lạnh-lùng-một-cách-chừng-mực.


Tôi thích đôi mắt của em. Đó là cả một bầu trời đầy những điều bí ẩn. Em hay lang thang chụp ảnh. Em chụp mọi thứ, và mọi thứ khi vào ống kính của em đều đẹp lạ lùng. Em hay lẩm nhẩm hát một mình những giai điệu xáo trộn bởi nhiều bài hát. Tôi đã hơn một lần bật cười vì cái thói quen ấy của em, khi nghe những giai điệu cứ đập tứ tung vào nhau. Tuy nhiên, em hát hay. Em biết chơi cả piano lẫn guitar. Và cứ mỗi lần em ngồi trong câu lạc bộ của trường ôm đàn hát trước mọi người, tôi lại không thể rời mắt khỏi em được. Khi em hát và chụp ảnh, em là một người khác hẳn con người mà tôi và mọi người vẫn thấy.
Tôi thường dành riêng một ngày chủ nhật để đi theo em. Đơn giản chỉ để biết hôm ấy em chụp những gì, có uống loại cà phê như mọi ngày không. Đương nhiên, tôi giữ một khoảng cách đủ xa mà tôi cho rằng em sẽ không phát hiện được tôi.
2. Tôi biết anh có cảm tình với tôi. Bằng cái cách anh nhìn tôi khi tôi hát, cái cách anh cố gắng ghi một bàn vào rổ khi tôi dừng lại vài giây chỉ để nhìn giọt mồ hôi trên trán anh, và bằng cái cách anh chấp nhận sự lạnh-lùng-một-cách-chừng-mực của tôi.
Tôi thích màu mắt anh.Màu cà phê sữa.Tôi bị ám ảnh màu mắt đó bởi người được gọi là mối tình đầu. Nhưng màu cà phê sữa trong đôi mắt anh không có vị ngọt ngào như người ấy mà có vị khói, vị đắng dìu dịu, giống như loại cà phê tôi thích uống.
Tôi biết anh hay theo tôi những ngày chủ nhật. Và hơn một lần tôi đã lén cười vì sự ngốc nghếch của anh.Tại sao anh lại nghĩ rằng khoảng cách như thế có thể làm tôi không phát hiện ra anh nhỉ?Trong vai trò là một người giấu mình, anh thật tệ. Nhưng trong vai trò là một người con trai chân thành, anh đã gần đến được trái tim tôi...Tuy nhiên, một trái tim đã bị vỡ đôi lần, dù đã được chủ của nó cố gắng hàn gắn, làm lành bằng mọi cách, thì những vết rạn cũ vẫn hằn sâu. Tôi thì không chắc anh có thể chữa lành chúng. Tôi sợ anh đến gần rồi lại vô tình làm vỡ những mảnh cũ...Đó là lí do cho thái độ lạh-lùng-một-cách-chừng-mực của tôi.
3. Em ngồi chỗ cũ. Bên cạnh một ô cửa sổ sơn trắng nhìn ra khoảng trời lấp lánh ngọc bích. Nắng chiếu nửa khuôn mặt em làm mắt em nheo nheo, đôi môi mỏng hồng hồng bỗng nhiên nhoẻn cười bí mật. Người phục vụ bê tách cà phê đặt xuống trước mặt tôi và bất ngờ đặt tiếp một tách nữa xuống chỗ đối diện với tôi. Tôi chưa kịp nói gì, anh ta đã cúi chào và đi vào trong mất. Tôi xoay người lại cố gọi với theo anh ta để nhắc rằng tôi chỉ gọi có một tách, nhưng anh ta làm như không nghe. Tôi bất lực quay lưng lại và giật thót mình. Em ngồi trước mặt tôi, chống cằm nhìn thẳng vào mắt tôi và cười một cách bí mật:
- Anh không làm thám tử được đâu! Đừng cố.
- Em nói gì vậy...
Tôi gãi đầu ấp úng, mặt nóng lên. Em vẫn thản nhiên, ngả người ra sau ghế, em cười:
- Hôm nay là ngày chủ nhật thứ 12 anh theo dõi em rồi nhé.
Tôi ngạc nhiên và lúng túng trước ánh mắt của em. Người tôi cứng đơ và miệng tôi không thể mở ra để nói thêm lời nào được. Em vẫn giữ nụ cười đó:
- Đừng nói gì cả. Hãy yên lặng nghe nhạc và tận hưởng buổi sáng đẹp trời!
Nói rồi em nhấc khẽ tách cà phê của mình và kê lên miệng, ánh mắt em cũng hướng về chỗ khác.
Tim tôi đập nhẹ trở lại. Vậy là sự giấu mặt của tôi đã bị bại lộ ngay từ lần đầu tiên. Và bây giờ em đang ngồi trước mặt tôi. Tại sao em không chờ đến lúc tôi tiến về phía em mà lại chủ động đến chỗ nấp của tôi trước? Tôi không nói ra những suy nghĩ của mình mà chỉ lén nhìn em. Nhưng dường như em đọc được những gì tôi nghĩ. Bỗng nhiên em quay lại, nhoẻn cười:
- Lần sau anh không cần nấp, em sẽ ngồi bàn này với anh. Dù gì anh cũng sẽ chẳng bao giờ sang bàn bên đó. Nhớ gọi hộ em một tách khi anh đến. Chắc em khỏi cần nói loại nào nhỉ?
Tôi đặt tách cà phê của mình xuống bàn. Bây giờ tôi đã đủ bình tĩnh và bắt đồi nhìn thẳng vào em:
- Tại sao em biết anh sẽ không bao giờ sang?
Em chống cằm, nhìn tôi một chút rồi cười:
- Đôi mắt anh nói vậy! ...Vả lại, anh giống như một người thích chụp ảnh bầu trời.
- Một người thích chụp ảnh bầu trời?
- Đúng. Chỉ muốn chiêm ngưỡng cái đẹp từ xa, qua lăng kính của mình mà chưa bao giờ khát khao chạm đến. Em thì khác, em luôn thích nhìn cái đẹp ở cự li thật gần.
Em lại nhấc tách cà phê lên và nhìn ra hướng khác. Kể từ lúc đó, tôi và em im lặng cho đến khi chúng tôi rời khỏi quán cà phê.
Câu nói của em làm tôi suy nghĩ nhiều. Có phải em có điều gì muốn nói với tôi chăng?
chipchit, blog radio 253
4. Tôi đã chủ động tiến về phía anh. Tuy nhiên tôi vẫn giữ mọi thứ ở mức chừng mực. Chỉ là vì tôi muốn thấy nét mặt anh khi bị phát hiện mà thôi. Tôi nhận ra rằng, khoảng cách xa không phải chỉ vì một trái tim vẫn còn dọc ngang nhiều sẹo, mà còn bởi vì mọi thứ vẫn đứng yên. Anh vẫn đứng yên, và chỉ muốn đứng yên ngắm nhìn bầu trời chứ chưa thực sự muốn chạm đến. Còn tôi là bầu trời.
Tôi đã quyết định đến gần người chụp ảnh bầu trời, đủ gần để anh bị bất ngờ và nhận ra một điều gì đó tôi cũng chẳng rõ. Tôi không biết bản thân mình muốn gì, cũng chẳng hiểu mình đang nghĩ gì. Có lẽ, nếu anh là một người thích chụp ảnh bầu trời, chỉ muốn ngắm bầu trời từ xa mà chưa có khát khao chạm đến, thì tôi, một người thích ngắm nhìn cái đẹp ở cự li gần, nhưng cũng chỉ dừng lại ở ngắm nhìn thôi chứ chưa thực sự muốn chạm vào điều đẹp đẽ đó. Phải chăng tôi sợ rằng mình sẽ làm hư hao cái đẹp. Hay là bởi những thứ đẹp bao giờ cũng có cái gì đó che chắn bảo vệ, giống như hoa hồng thì luôn có gai. Tôi sợ những mảnh sắc nhọn ấy lại đâm vào tay mình, đâm vào tay nhưng khiến tim tôi chảy máu...
Thôi kệ. Có lẽ tôi nên để số phận quyết định. Nếu có duyên, bầu trời trong ảnh sẽ không xa vời nữa... Ngày trước, tôi cũng từng có một bầu trời như thế, nhưng ngày ấy trời nắng, tôi còn quá vô tư nên chưa biết giữ gìn bầu trời của mình. Khi nắng tắt, u ám cũng kéo về, cuối cùng thứ còn lại là màn đêm. Nếu bầu trời của tôi xuất hiện một lần nữa, hi vọng đó sẽ là bầu trời của cơn mưa đầu mùa. Bởi mưa đầu mùa, nếu nhẹ nhàng thì sẽ xuất hiện cầu vồng, mang theo nắng, nếu xối xả thì sau mưa đất trời cũng sẽ được gột rửa mọi muộn phiền và trở nên tươi tắn hơn. Cuối cùng, kết thúc vẫn là tốt đẹp.
À mà...tôi vẫn chưa biết tên anh!
5. Những ngày chủ nhật sau đó, tôi luôn đến sớm 5 phút chờ em, còn em luôn đúng giờ. Tôi luôn gọi sẵn 2 tách cà phê loại em thường uống và chúng tôi vẫn chỉ im lặng nhấm nháp vị khói đắng dìu dịu, thưởng thức loại nhạc cổ điển đặc trưng của quán. Đôi khi chúng tôi cũng có nói với nhau vài ba câu, nhưng hầu hết là về những thứ vu vơ. Tôi phát hiện ra mình thích nhìn em ở cự li gần. Cái cảm giác này hạnh phúc và sung sướng hơn những lúc tôi dặn lòng mình chỉ nên nhìn ngắm em từ xa. Tôi biết trái tim em ngang dọc sẹo. Và tôi từng nghĩ có lẽ nên đợi ai đó bước ra hẳn khỏi trái tim em, tôi sẽ bước vào. Nhưng cảm giác này là gì đây?
Em ngồi trước mặt tôi, ánh mắt và đôi mi dài vẫn hướng ra phía khung cửa sổ trắng có treo mấy giò lan tím, có vài dải mây vắt ngang qua bờ vai biếc của bầu trời. Em suy nghĩ điều gì mà đôi lúc lại cười một mình vu vơ vậy? Vị khói đắng dìu dịu có làm ấm trái tim em không mà sao má em lại hồng? Tôi ngồi đây, trước mặt em, chăm chú nhìn em nhưng em lại thản nhiên như thể đang ngồi một mình ở chiếc bàn của em đằng kia vậy. Giống như thể trước mặt tôi là một vách ngăn vô hình, cả hai rất gần nhưng lại không thể chạm vào nhau...Bỗng dưng, tôi tự đặt cho mình những dấu hỏi. Tôi muốn gì? Trái tim tôi muốn gì? Tại sao lại có bức ngăn vô hình đó? Tại sao em chỉ đến gần để ngắm nhìn mà chưa đưa tay ra để chạm vào? ..Hay tại tôi chưa bao giờ dũng cảm và cứ mãi đứng yên?...
Đã ba chủ nhật như thế trôi qua. Chúng tôi cứ gặp nhau lặng lẽ và ra về lặng lẽ trong nụ cười... Hôm nay cũng vậy. Tôi quay đi khi nhìn thấy bóng em đã khuất sau cửa xe bus. Thôi kệ. Có lẽ nên để mọi việc diễn ra tự nhiên. Tôi sẽ bước đến thật gần em vào ngày nào đó mà cả tôi và em đều không chuẩn bị trước điều gì cả. Một cuộc gặp không sắp đặt và không hẹn trước sẽ thú vị hơn. Tôi nghĩ rằng, khi ấy tôi sẽ có nhiều can đảm hơn là cứ ngồi trước mặt em trong một không gian chật chội, lặp lại và đơn điệu như quán cà phê này.
...Bỗng nhiên tôi sực nhớ, tôi chưa hề biết tên em...
6. Cơn mưa đầu mùa kéo theo không nhiều mây nên bầu trời không u ám lắm. Tôi bắt gặp cơn mưa khi vừa bước ra từ một hiệu sách cũ nho nhỏ ở góc một con phố vắng vẻ trông hơi buồn kiểu cổ điển. Cơn mưa bất chợt làm tôi lóng ngóng một lúc, rồi quyết định đứng trú tạm dưới mái hiên của hiệu sách. Tôi đeo headphone và bật đi bật lại ca khúc " So fell autumn rain" trong play list. Mỗi khi mưa, tôi thích nghe bài này. Như một sự gột rửa tâm hồn.
Bỗng nhiên tôi nhớ đến cái suy nghĩ vơ vẩn của mình cách đây vài hôm, rằng tôi muốn sẽ gặp được bầu trời của tôi trong một cơn mưa đầu mùa. Và tôi bật cười vì điều đó.
...Chiếc ô màu cam phía cuối con phố nổi bật giữa màu xám tro của trời đất khiến tôi chú ý. Cái dáng người quen quen, dáng đi quen quen làm tôi tò mò. Và đến khi chiếc ô đến gần, để lộ hơn một nửa khuôn mặt hơi ngạc nhiên của người đang cầm nó. Tôi đứng sững khi anh bước tới, một cách không e ngại, giống như anh đã đoán được trước mọi chuyện, miệng mỉm cười:
- Chào em. Muốn đi chung chứ? Anh là Thiên Thanh, và đang muốn ngắm mưa ở cự li gần cùng ai đó.
chipchit, blog radio 253
7. Tôi cần mua một cuốn tiểu thuyết của Quỳnh Giao, nhưng tìm khắp các nhà sách mà không chỗ nào có cả. Vậy nên tôi đành lang thang ở vài hiệu sách cũ. Khi đi ngang qua một cửa hàng bách hóa, bất chợt trông thấy một chiếc ô màu cam, bỗng dưng tôi nảy ra ý định sẽ tặng chiếc ô ấy cho em. Thành phố sắp vào mùa mưa, và tôi nghĩ rằng nếu em cầm nó đi giữa màu xám tro của phố phường thì hẳn rằng sẽ rất nổi bật. Tôi thích thú khi nghĩ đến điều đó và quyết định mua chiếc ô màu cam ấy.
Đi qua thêm vài con phố, trời bỗng bất chợt đổ cơn mưa. Mưa đầu mùa không nặng hạt và cũng không khiến bầu trời u ám lắm. Tôi bước chậm hơn. Hẳn là ngày mai, nếu sức khỏe không tốt tôi sẽ ốm ngay, nhưng có mấy khi được ngắm nhìn cơn mưa ở cự li gần đến vậy, khi tôi đứng giữa nó. Tôi bật ô và đi theo cảm tính. Có lẽ sẽ chẳng có hiệu sách cũ nào còn giữ cuốn tiểu thuyết cũ mà tôi cần nữa.
Giữa thành phố ồn ào, bỗng nhiên có một con phố mang hơi hướng cổ điển và đẹp lạ. Mưa giăng những sợi lạt mềm làm con phố trông ảo như tranh. Tôi bước từng bước lạ lẫm, sâu dần vào trong con phố. Cho đến khi ngước lên và ngạc nhiên. Em đứng đó, trước mái hiên của một hiệu sách cũ, tai đeo headphone, miệng lẩm nhẩm một giai điệu rất quen. Em cũng ngước lên nhìn tôi, đôi mắt sững sờ nhưng thích thú. Có khi nào là ông trời sắp đặt? Tôi bỗng nhớ đến suy nghĩ của mình cách đây vài hôm. Hẳn là ông trời sắp đặt rồi! Nếu vậy, còn ngần ngừ gì mà tôi không tiến tới? Thê nên tôi bước đến, mỉm cười:
 - Chào em. Muốn đi chung chứ? Anh là Thiên Thanh, và đang muốn ngắm mưa ở cự li gần cùng ai đó.
Thật bất ngờ, em tháo headphone rồi chợt cười rất tươi, như thể em đã đoán trước và đang chờ đợi sự xuất hiện của tôi:
- Chào anh! Em là Hạ Vũ. Đừng chỉ ngắm mưa ở cự li gần. Chạm tay vào sẽ hạnh phúc hơn nhiều đấy!
Tôi đưa tay ra, và em nắm lấy.
 Hạ Vũ ư? Cơm mưa đầu mùa! Hẳn không phải là ngẫu nhiên đâu, nhỉ!

0 comments:

Post a Comment

 

love forever! Copyright © 2011 Design by Ipietoon Blogger Template | web hosting