Ừ, đôi khi cũng thấy mệt…
Vậy sao Anh không dừng lại?
Vì Anh chưa tìm thấy trạm dừng của mình.”
Những cuộc trò chuyện với Tan luôn là những cuộc trò chuyện thú vị. Tan là một người con gái xứ Biển. Những nét duyên của vùng đất Yên Bình này vẽ cả trên khuôn mặt của Tan, và đôi mắt, đôi mắt của Tan là Sóng là Biển, là những buổi nắng chiều dát vàng trên bãi cát, là những trưa nắng rợp mát tán cây, là cả những đêm trăng thanh tịnh. Mái tóc Tan dài, như một nguồn suối mơ. Mạc đi rất nhiều nơi, làm bạn với rất nhiều người, có những nơi Mạc chỉ ghé qua một lần, dừng chân và không bao giờ trở lại, nhưng đôi với Tan, và cả vùng đất này, thỉnh thoảng Mạc lại quay về.
… “Có bao giờ Anh phải hối tiếc về một điều gì không?
À, có lẽ Anh chưa từng suy nghĩ về vấn đề đó…
Một cách nghiêm túc chứ?
Ừ…”
Tan yêu Mạc. Yêu từ cái nhìn đầu tiên của một thứ tình cảm mơ hồ nhưng cứ gieo mầm nảy nở trong Tan ngày một lớn. Và Tan cũng như bao cô gái khác, cô biết rằng tình yêu của mình như một sợi chỉ mỏng manh trước gió, có thể dễ dàng bay đi… Mạc không phải là một người đào hoa. Mạc sẽ rất chung thuỷ trong tình yêu, nhưng Mạc chưa từng yêu ai cả. Những mối quan hệ, có thể, Mạc đều dừng chân tại tình Bạn. Mạc vẫn chưa biết yêu là như thế nào…
…“Anh đã đi qua những nơi nào rồi?
Nhiều lắm Em, có những nơi tạo cho Em cảm giác như về nhà, cũng có nơi làm Em cảm giác mình không thuộc về nơi đó.
Nhưng cảm giác nhiều khi chưa chắc đã đúng, sao Anh không thử gắn bó với nơi ấy?
Ừm, … Anh cũng không biết nữa…
Anh có sợ không?
Sợ gì?
Sợ bắt đầu một điều gì đó, và mất điều gì đó…
…”
Tan và Mạc có một lời hứa với nhau. Một ngày nào đó sẽ dẫn người yêu của người này ra mắt người kia. (dù khi hứa điều này lòng Tan nghe như Sóng vỡ). Mạc sắp phải ra đi, lần nữa, như mọi khi. Không có lời từ biệt giữa họ, vì Mạc tin là mình sẽ còn quay lại, còn với Tan, Tan hi vọng điều đó, hoặc có lẽ, Tan sợ, mãi mãi mất một điều gì đó…
…“Em có bao giờ yêu ai chưa?
Có.
Em có biết tình yêu là như thế nào không?
Là hạnh phúc.”…
Mạc quay về. Những tháng ngày mòn mỏi đi tìm kiếm một điều gì đó có vẻ xa xăm như đường chân trời nhưng đường chân trời là không có thật, nó là giới hạn tầm mắt hạn hẹp của con người. Khi Mạc ngỡ là đã chạm đích thì lại có một vùng đất mới mở ra trước mắt và tình yêu mà Mạc hằng tìm kiếm cứ xa xôi như thế. Khi ấy, Mạc cô đơn, Mạc nhớ về Tan, về đôi mắt ấy, và lòng xao xuyến, bồi hồi. Đó có phải là yêu không?
…“Anh có bao giờ yêu ai chưa?
Không biết nữa.
Vậy theo Anh tình yêu là như thế nào?
Là một trạm dừng.”…
Mạc quay về khi trong lòng vẫn còn nghi vấn. Nhưng có điều gì đó thôi thúc từ trong con tim mình, như là nỗi nhớ Tan ngày càng tha thíêt, nỗi cô đơn ngày càng lớn, những cảm xúc ngày càng hỗn độn.
Ngày Mạc về Biển lặng yên như bài tình ca buồn. Tan không còn ở đây nữa…
…“Ngày mai Anh đi.
Ừ, lần này Anh đi có lâu không?
Anh không biết nữa, chắc lại như mọi lần, một khoảng thời gian nào đó.
Anh thấy Biển như thế nào?
Đẹp, và bình yên.
Còn Em?
Biển mông lung lắm…
Nhưng Em sinh ra và lớn lên ở đây mà.
Vì vậy mà Em càng không hiểu Biển.
Nhưng Em nói với Anh Em yêu Biển?
Yêu chứ, vì Em hạnh phúc.”…
Mạc trở về chốn hẹn xưa. Tan đã bỏ đi đâu đó. Có thể xa, có thể gần, có thể vui, có thể buồn … tất cả đều là một gì đó, cũng rất xa xăm. Nhưng lần này Mạc thấy tim mình quặn lại. Sợ, hoảng hốt, bối rối, ngỡ ngàng, đau đớn, buồn, miên man, tất cả…
Mạc nhận ra,
“Anh đã từng hạnh phúc
Khi bên Em”
P/S: Tình yêu quý giá và đáng trân trọng, điều này ai cũng nhận ra. Nhưng, có mấy ai nhận ra tình yêu quanh mình?
0 comments:
Post a Comment