- Anh
Anh! Một thằng đàn ông 30 tuổi, cái tuổi đủ đến chín chắn trưởng thành để lo toan cho một mái ấm riêng. Anh không có ít nhất một mối tình và rất nhiều người ngưỡng mộ. Anh sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh có điều kiện. Anh có công ty cho chính mình, có địa vị trong xã hội, có nhà lầu, có xe hơi. Những tưởng cuộc đời Anh sẽ êm đềm không sóng gió. Nhưng trong chốc lát Anh đã mất tất cả, mất đi chính ngôi nhà mà bố mẹ đã bao năm gây dựng, mất cả thành quả bao năm Anh vất vả làm nên. Việc làm ăn thua lỗ, gia đình gánh trên vai số nợ mà không có cách nào giải quyết ngoài việc bán ngôi nhà ba mẹ Anh gây dựng. Nhiều khi Anh bế tắc như muốn tìm đến cái chết, chẳng còn chút hy vọng mong manh nào tìm ra lối thoát. Trong lúc tuyệt vọng tưởng chừng như không thể vượt qua đó, anh đã gặp được cô. Người con gái cho Anh sức mạnh và nghị lực để cố gắng. Cô không đẹp, không hoàn hảo, không tài giỏi nhưng bên cô, Anh có được cảm giác bình yên trọn vẹn. Cô cứ nhẹ nhàng bên Anh, không ồn ào, không đòi hỏi, không toán tính, cô cho Anh cái cảm giác sống với chính mình. Anh được yêu với những điều giản dị, không vật chất xa hoa hay mưu cầu danh lợi, không bon chen ghen ghét. Êm đềm như chính con người em.
Ngày…tháng…năm
Hôm nay trời mưa và lạnh, nhưng Anh thấy nhớ cô và muốn gặp cô. Cô gái mà Anh cảm thấy Anh có thể sống cho chính mình. Mặc dù sợ cô lạnh, sợ cô sẽ ốm bởi cái thời tiết cắt da cắt thịt thế này nhưng lòng Anh vẫn không ngăn nổi suy nghĩ muốn cùng cô đi lang thang và nói vu vơ điều gì đó. Từ khi gặp cô, Anh thấy mình như được chia sẻ và cảm thấy bớt cô đơn. Hôm nay thấy cô đi khập khiễng trên đôi guốc 9cm mà nhìn thấy sót xa. Cô chẳng chịu cẩn thận gì cả, lúc nào cũng nhảy nhót thì không ngã mới lạ. Nhìn khuôn mặt cô nhăn nhó nhưng vẫn phải nhọc nhằn xỏ đôi guốc cao vào mà Anh vừa thương vừa tội. Cô tựa đầu vào vai Anh, truyền hơi ấm từ người cô sang Anh, làm Anh như được truyền một sức mạnh vô hình. Nắm tay cô thật chặt, Anh đã tự hỏi mình liệu rằng Anh có làm tổn thương cô không. Anh đã từng nói với cô rằng “Nhiều khi Anh cần lắm một nụ hôn nhưng Anh sợ, sợ vì không yêu người ta”. Nhưng Anh đã hôn cô, nụ hôn ngọt ngào và ấm áp. Anh nhận thấy cô khác những cô gái khác. Cô không đòi hỏi nhiều về anh mà chỉ lặng lẽ đi bên cạnh, xoa dịu nỗi đau trong anh. Cô không an ủi, động viên nhưng sự quan tâm tế nhị và chừng mực làm anh thấy nhẹ nhõm. Cô chừng mực trong cách sống nhưng cũng khiến anh mỉm cười bởi những câu chuyện cô kể về cô, về những người thân quanh cô. Mỗi khi ra về, cô còn trao cho anh một nụ hôn ngọt lịm. Anh đã muốn thời gian ngừng lại, để anh cảm nhận được lâu hơn nụ hôn ngọt ngào ấy, của một người con gái mà anh chưa yêu.
Ngày..tháng…năm
Nhiều chuyện liên tiếp xảy ra, Anh mệt mỏi vì chuyện gia đình và công việc. Bao nhiêu vấn đề khiến Anh cảm thấy mình ngã quỵ, những lúc như vậy người Anh muốn bên cạnh nhất lại là cô. Nhiều khi Anh đã cảm thấy vô cùng tuyệt vọng với cuộc sống và chính mình. Những lúc như thế, anh lại tìm đến cô như tìm cho mình một sự đồng điệu và sẻ chia. Một ngày quá bận bịu để nghĩ đến ăn uống, đầu óc anh chống rỗng, bụng anh đói cồn cào, nhưng điều anh nghĩ đến lại là “chắc cô cũng chưa ăn gì”. Anh muốn cùng cô ăn chút gì đó nhưng cô có vẻ không hào hứng lắm làm anh thấy bực mình. Cứ như cái quyền được hờn trách cô không hiểu anh mặc dù biết anh làm gì có cái quyền đó. Người ta thường nói, bế tắc thường sẽ kèm theo không minh mẫn. Và anh đã làm cho cô giận. Anh biết anh đã có thái độ nặng nề với cô mặc dù biết rằng cô cũng rất mệt mỏi vì công việc. Cô bướng bỉnh không kém, làm anh lại phải nhịn nhường cô.Lúc cô chạy lại ôm Anh, Anh cảm nhận được tình cảm cô giành cho Anh không đơn thuần chỉ là chia sẻ và Anh cũng thế. Cô bướng bỉnh, cô vô tư và hay hờn dỗi, cô cứ song hành bên cạnh Anh như một người tri kỷ, cho Anh một điểm tựa tâm hồn. Cô không đòi hỏi bất kỳ điều gì ở Anh, không phân định tình cảm giữa Anh và cô, không tò mò về quá khứ của Anh. Cô chỉ bên cạnh Anh lúc Anh cần, im lặng khi Anh buồn, lắng nghe khi Anh tâm sự.
Ngày…..tháng…..năm
Dạo này anh nói nói chuyện với cô thường xuyên hơn, những tin nhắn đến và đi liên tục như thói quen hằng ngày. Hôm nay cô bảo Anh là cô có hẹn, được anh chàng nào đó mời đi ăn. Anh thấy nhói trong lòng một cảm Sáng tỉnh giấc việc đầu tiên Anh làm là tìm điện thoại để nhắn tin cho cô. Anh cũng thấy vui mừng vì cô đón nhận điều đó như một niềm vui. xúc khó tả, biết nói thế nào nhỉ? Anh đã ghen! Trong lòng rất khó chịu, rất tò mò về người con trai mà cô sẽ gặp. Anh đã tự đặt trong mình hàng trăm câu hỏi “ Người đó có tán cô không? Có tình ý gì với cô không?” Cô có thân với người ta không? Có quý mến người ta không?”, rồi Anh bỗng cắt ngay dòng suy nghĩ đó. Anh làm gi có quyền cấm cô gặp ai, Anh đâu là gì của cô. Nhưng Anh đã rất khó chịu, khó chịu đến nỗi không muốn làm gì, lúc nào cũng luẩn quẩn cô đi gặp người ta chưa, hai người nói với nhau những chuyện gì. Anh thấy mình nực cười, ngây ngô như một đứa trẻ. Hình như là, Anh cũng đã yêu cô? Đã bao nhiêu lần Anh muốn nói với cô điều đó nhưng rồi Anh lại sợ. Anh sợ mình sẽ không mang đến hạnh phúc cho cô, sợ rằng giữa sự bộn bề của cuộc sống này, cái vòng xoáy luẩn quẩn đang bóp nghẹt Anh sẽ làm cô khổ sở. Sợ cô sẽ không có một mái nhà để ở, sợ cô phải gánh những gánh nặng mà Anh đang mang và đối chọi với dòng đời đầy cay nghiệt.
Ngày…tháng…..năm
Hôm nay cô rất lạ, Anh cảm nhận thấy cô đang rất buồn và hờn dỗi Anh điều gì đó. Anh có hỏi nhưng cô lảng tránh câu trả lời. Không biết từ khi nào, Anh như có giác quan mách bảo mọi suy nghĩ. Anh cảm nhận được sự buồn trong cô, hơn lúc nào hết Anh muốn ôm cô vào lòng mà dỗ dành rằng anh chỉ muốn được bên cô mãi. Nhưng Anh đã không làm được điều đó. Có thể cô cho rằng Anh không yêu cô, có thể cô cho rằng Anh chỉ là thằng đàn ông không trách nhiệm. Nhưng hơn ai hết Anh luôn mong cô hạnh phúc. Ngôi nhà Anh đang ở, nơi gắn với Anh bao nhiêu kỷ niệm, nơi bố mẹ đã cất công gây dựng giờ đành lòng phải bán đi. Công việc làm ăn khó khăn, nợ không trả được đành lòng Anh phải làm cái điều mà Anh không hề muốn. Anh đã bao lần tự nhủ rằng sẽ không để cô phải lo, không mang đến ưu phiền cho cô nhưng Anh đã không làm được.
Ngày….tháng….năm
Anh thật ích kỷ khi không mang lại hạnh phúc cho cô nhưng vẫn tham lam chiếm hữu cô cho riêng mình. Anh đã say đắm nụ hôn ngọt ngào cùng cô. Và điều gì đến sẽ đến.Anh khao khát có cô, yêu cô, Anh đã vô cùng đau khổ và đấu tranh lý trí nhưng Anh vẫn không thắng nổi chính mình. Một thằng đàn ông 30, không mang nổi cho người mình yêu một tương lai hạnh phúc, Anh yêu cô những không dám che chở bảo vệ cô suốt cuộc đời. Cô đã khóc, khóc quá nhiều vì một thằng đàn ông như Anh. Hàng trăm,hàng ngàn lần Anh muốn nói “Anh yêu cô, yêu cô hơn chính bản thân Anh”, nhưng Anh không thể để gánh nặng trên vai mình lên đôi vai nhỏ bé của cô. Nhiều lần Anh tự hỏi, giá mà Anh không yêu cô, Anh không quen cô, phải chăng giờ cô đã có được hạnh phúc cho riêng mình. Anh là thằng đàn ông tồi tệ, dẫu biết mình không thể mang lại một tương lai tốt đẹp cho cô, nhưng Anh vẫn cố giữ lấy cô cho riêng mình. Anh đã quá mệt mỏi với mọi thứ. Từ khi gia đình lâm vào cảnh khánh kiệt, bố mẹ Anh vì suy nghĩ nhiều nên ốm thường xuyên. Anh dường như chỉ còn chỗ dựa tinh thần duy nhất là cô. Đã bao lần Anh muốn nói, Anh muốn cùng cô đi suốt cuộc đời, Anh muốn bên cô mãi mãi nhưng lý trí đã ngăn Anh lại. Bản thân Anh, gia đình Anh còn đang đứng trên bờ vực, Anh lấy quyền gì mà mang lại phiền toái cho người con gái mà Anh yêu thương nhất.
Ngày…tháng….năm
Hôm nay cô không nhắn tin cho Anh, Anh cảm nhận cô đang giận Anh điều gì đó. Gọi điện cho cô nhưng cô không nghe máy, nhắn tin cô không trả lời. Anh đã lo lắng lắm cô biết không? Không biết từ khi nào, cảm giác vui buồn của cô Anh đều cảm nhận được. Cuộc sống, tâm trạng của cô như của chính Anh vậy. Anh đã tìm mọi cách liên lạc nhưng cô không hồi âm, Anh vội mở gmail ra thì thấy thư của cô. Anh nhớ có lần cô nói, nếu khi nào buồn hoặc có tâm sự gì thì viết thư cho cô và Anh hy vọng nếu chuyện gì đó khó nói, khó chia sẻ cô cũng sẽ viết thư cho Anh. Và linh cảm của Anh là đúng. Anh thấy có lỗi với cô quá, dường như vô tình Anh làm cô bị tổn thương. Lâu nay Anh không có thói quen dùng máy tính. Anh thường xuyên check mail bằng iphone thành ra không nhớ nổi ảnh trên avatar là gì, cũng không bận tâm đến avatar cũ. Ai cũng có quá khứ dù đó là buồn hay vui. Nhưng khi cô xuất hiện đã làm Anh vui biết bao, Anh đâu sống vì quá khứ cũ mềm ngày ấy. Nếu có thể mang lại hạnh phúc, một tương lai tốt đẹp, nhất định người Anh muốn xây dựng hạnh phúc và chăm lo chỉ có cô thôi!
Ngày….tháng….năm
Hôm nay khi đi cùng cô, Anh thấy tin nhắn gửi cho cô là của một người trong danh bạ được lưu là Béo. Đây không phải lần đầu tiên Anh thấy người đó nhắn tin cho cô. Lần trước qua nhà cô chơi thấy cô có một chiếc điện thoại nhỏ nhỏ xinh xinh nhưng cô không dùng đến, Anh cũng tò mò lấy ra xem. Anh thấy cô và người có tên Béo nhắn tin với nhau rất nhiều, nội dung trong tin nhắn không có gì đặc biệt chỉ là những câu hỏi thăm xã giao thông thường, nhưng Anh vẫn thấy chạnh lòng. Đúng hơn là Anh đang ghen, Anh lấy cớ gi mà ghen cô. Vì Anh là thằng đàn ông ích kỷ hẹp hòi nhất thế gian. Anh yêu cô, nhưng Anh đâu có cái quyền ghen vô lý thế. Anh không mang lại hạnh phúc cho cô, hứa hẹn cho cô một tương lai tốt đẹp, vậy mà Anh lại còn chen ngang cuộc sống của cô. Anh ghét cái người tên Béo lắm cô biết không. Vì người đó quan tâm đến cô, người đó thường xuyên liên lạc và hỏi thăm cô. Anh sợ mất cô, sợ cô sẽ rời bỏ anh mà đi. Anh sẽ như thế nào, đối mặt như thế nào với hiện tại phũ phàng?
Ngày….tháng….năm
Hôm nay cô mời Anh đến nhà dùng cơm. Lâu lắm rồi Anh mới cảm nhận được sự ấm cúng của một bữa cơm gia đình. Từ khi mọi chuyện công việc làm ăn khó khăn bế tắc, lúc mẹ ốm, khi thì bố ốm thành ra chưa bao giờ được ăn một bữa cơm sum họp. Anh đã rất quý những thành viên trong gia đình cô, ai cũng hài hước và ấm cúng. Anh muốn nói lời cảm ơn với cô nhiều lắm. Không những cô đã cho anh sống với chính mình, được yêu, được quan tâm và chở che cho cô mà còn cho anh được sống như thành viên trong gia đình cô vậy. Anh đã thầm ước ao một ngày nào đó chính thức được làm thành viên trong gia đình cô. Nhưng anh lấy tư cách gì đây, anh sẽ không tha thứ cho chính bản thân mình nếu không lấy lại được ngôi nhà mà ba mẹ đã bao năm gây dựng, không cho người anh yêu được một mái ấm, một cuộc sống đủ đầy.
Ngày….tháng….năm
Công việc ngày càng căng, ngôi nhà anh ở rồi cũng phải quyết định bán. Dạo này ngân hàng và chủ nợ liên tục làm phiền. Anh mệt mỏi, chán nản và tuyệt vọng. Mỗi lần như thế anh chỉ muốn bên cạnh cô. Có lần đang bên cạnh thì chủ nợ gọi điện đòi tiền, anh cố tình không cho cô biết. Anh biết sẽ làm cô lo lắng hơn khi biết Anh đang phải đối mặt với những vấn đề chưa lối thoát. Anh từ chối các cuộc điện thoại đến, không nghe số lạ và chỉ nhắn tin trả lời nếu chủ nợ đòi. Anh thấy nét buồn trên khuôn mặt cô, thấy sự hoài nghi trong đôi mắt cô. Hơn một lần anh muốn vỡ òa, muốn kể hết cho cô về những khó khăn chồng chất. Nhưng giải quyết được vấn đề gì đây hay làm cô thêm lo lắng và thương hại anh. Anh chỉ muốn ôm cô vào lòng mà khóc.Nhưng anh là đàn ông cơ mà, sao lại để gánh nặng lo âu đè lên vai người phụ nữ mà anh yêu thương nhất.
Ngày….tháng….năm
Dạo này thấy ánh mắt cô hay buồn quá. Anh thương cô nhiều lắm, muốn ôm cô vào lòng thì thầm nói rằng anh yêu cô và muốn sống bên cô mãi. Anh đã quá mệt mỏi với công việc, buồn phiền quá nhiều vì không tìm nổi lối thoát để lấy lại ngôi nhà mà anh đã gắn bó. Mẹ anh đã khóc rất nhiều, bố thì dường như ngã quỵ vì mệt mỏi và phiền toái. Nhiều lần anh muốn kể cho cô nghe về hoàn cảnh và những nỗi niềm của anh, nói cho cô nghe lý do vì sao anh không dám hứa hẹn với cô những điều tốt đẹp. Anh sẽ để lại gì cho cô ngoài những gánh nặng của gia đình anh. Cuối cùng rồi cũng phải quyết định bán ngôi nhà của ba mẹ anh, anh sẽ không cho cô nổi một mái ấm. Làm sao anh có thể che chở cho cô, cho cô hạnh phúc trọn vẹn mà cô thường mong ước. Anh chẳng có quyền gì đem lại cho cô những gánh nặng của chính anh. Thế mà anh lại không muốn buông tay cô, vẫn giữ cô cho riêng mình.
Ngày….tháng…năm
Hôm nay lại là một ngày mưa phùn, anh đưa cô ra quán quen nơi mà anh và cô thường tới. Anh quyết định kể cho cô nghe hoàn cảnh của anh. Biết rằng mình sẽ ích kỷ khi mang lại nhiều phiền phức nếu cô vẫn quyết định đi cùng anh suốt cuộc đời. Nhưng anh biết mình sẽ chẳng thể nào thiếu cô. Trong lòng anh đầy mâu thuẫn, người ta thường nói, nếu yêu ai đó thật lòng thì luôn cầu mong cho người ấy hạnh phúc. Nhưng rồi liệu khi không còn bên nhau cô có hạnh phúc không, anh biết tình cảm của cô giành cho anh nhiều nhiều lắm, vậy chẳng có lý do gì mà không để cô lựa chọn cho tình yêu của mình một lối đi. Khi nghe xong câu chuyện anh kể cô đã ôm anh mà khóc nức nở như một đứa trẻ, không gian giường như chỉ có hai người đang vỡ òa trong hạnh phúc.
Cô nói...
Anh ngốc thế, anh có biết cô đã buồn nhiều lắm không? Cô thật ích kỷ khi chỉ nghĩ đến cảm xúc của riêng mình, chỉ có anh thôi mới mang lại hạnh phúc cho cô. Cô chỉ rời xa anh khi anh không yêu cô và có hạnh phúc cho riêng anh. Cô yêu anh và muốn làm vợ anh dù anh có nghèo khó. Những thứ của cải mất đi thì ta làm lại. Anh còn có công việc, có ba mẹ và có cô, anh không được bỏ rơi mèo ú đâu.
Anh ôm cô vào lòng, nước mặt tuôn trào vì hạnh phúc. Dù có phải đánh đổi mọi thứ, anh vẫn ước sẽ mãi được bên cạnh cô, yêu cô và cùng cô đi suốt cuộc đời. Dù không cho cô được cuộc sống đầy đủ nhưng anh hứa sẽ che chở bảo vệ và yêu thương cô, Mèo ú ạ. Mèo ú xấu xí ạ, đừng bao giờ bỏ anh mà đi nhé!
Một thằng đàn ông 30 tuổi như Anh, trải qua bao sóng gió của cuộc đời cuối cùng Anh đã tìm cho mình một tình yêu đích thực. Anh chẳng còn ngôi biệt thự mà nhiều người mơ ước, chẳng còn xe hơi cũng không còn những xa hoa vật chất, đổi lại Anh có cô, cô Mèo ú dễ thương, người mà dám cùng Anh vượt qua mọi khó khăn nhọc nhằn trong cuộc sống. Anh sẽ trân trọng cô, yêu thương cô và gia đình cô như chính bản thân Anh và gia đình Anh vậy! Anh thật ngốc vì những ngày qua đã làm cô buồn nhiều vì Anh. Anh muốn nhìn thấy gương mặt rạng ngời của cô trong bộ váy cưới, muốn nhìn thấy những đứa con đáng yêu của chúng mình. Muốn cùng cô đi hết cuối con đường dẫu biết rằng khó khăn còn nhiều phía trước. Nhưng Anh tin, tình yêu của của cô sẽ cũng cô cho Anh thêm nghị lực để vượt qua mọi khó
0 comments:
Post a Comment